“Nhân vật lớn gì?” Đường Ân lập tức có hứng thú.
“Vương Ngạn Siêu!” Định Huyên thần bí nói.
Đường Ân ngẩn người, cẩn thận suy nghĩ một lúc: ^Yương Ngạn Siêu?” “Hoàng tử piano của trường chúng ta đó! Nghe nói sắp tốt nghiệp đã được dàn nhạc cấp tỉnh.nhận vào, có thể nói là tiền đồ vô lượng!”’Định Huyên kéo cổ tay anh: “Cậu quên lễ mừng tân sinh viên nhập học năm trước rồi sao? Ca khúc mở màn là do anh ta đàn đó!” Lúc này Đường Ân mới nhớ lại, đại học Thành phố Giang đúng là có một nhân vật số một như thế.
Có thể nói là Vương Ngạn Siêu có rất nhiều fan ở đại học Thành phố Giang.
Fan nữ chiếm số đông, nghe nói đều từng nghe khúc piano của anh ta, bị hoàng tử piano này làm say đắm.
Trong trường có tin đồn rằng khúc piano của anh ta mang theo sức lôi cuốn kỳ lạ, nữ sinh nào từng nghe đều sẽ bị anh ta làm cho say mê.
Đường Ân cũng không biết chuyện này là thật hay giả, cũng chưa có cơ hội đi tìm hiểu.
“Nghe nói lần này có người đặc biệt mời anh ta làm khách mời mở màn, đến lúc đó chúng ta có lộc nghe rồi!” Định Huyên cười hì hì.
Đường Ân cũng cười theo nhưng không nói gì.
“Buổi tối đi có dẫn Kỷ Du Du theo không?” Đinh Huyên hạ giọng, vô thức hỏi.
Đường Ân hơi chần chừ, trong lòng cũng có suy nghĩ đó. Nếu dẫn Kỷ Du Du theo cũng không có vấn đề gì, chẳng những có thể giảm bớt chút áp lực gần đây của cô mà còn có thể ra ngoài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/1703837/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.