Đường Ân vội vàng mở lại điện thoại, từ tận đáy lòng cũng có chút lo lắng.
Vương Nhụy liếc nhìn điện thoại di động của anh, nụ cười mỉa mai trên khóe miệng càng rõ ràng hơn: “Đường Ân, cậu có ý gì đây? Cố tình để điện thoại di động chết máy, sau đó đứng đây kéo dài thời gian đúng không? Chắc không phải cậu không mua được loại điện thoại di động nào cho tử tế nên chỉ có thể dùng thứ rách nát này đấy chứ?” Đường Ân không để ý đến cô ta, anh vẫn luôn đợi điện thoại khởi động.
“Đường Ân có điều kiện như thế nào, mọi người đều hiểu rõ mà, nếu quả thật không lấy được tiền ra, vậy cũng bình thường thôi!” Lâm Thần Phong chế nhạo, nịnh nọt Vương Nhụy nói.
“Không có tiền còn ở chỗ này giả vờ cái gì? Cậu và Kỷ Du Du thật đúng là một đôi đấy, hai người đều nghèo kiết xác, một người ăn trộm kinh phí hoạt động của lớp, một người giả vờ là kẻ có tiền!” Vương Nhụy cười lạnh.
“Đủ rồi, bớt tranh cãi đi!” Đinh Huyên cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa, lạnh lùng cắt ngang.
Vương Nhụy chế giễu cười một tiếng: “Lại thêm một kẻ nghèo kiết xác nữa kìa!” “Cô…” Định Huyên hơi nổi giận.
Đường Ân kéo Đinh Huyên lại, đưa điện thoại di động vừa mới khởi động lại ra.
“Đường Ẩn, hay là thôi đi, tôi…” Kỷ Du Du ngẩng đầu, đáng thương nhìn Đường Ân, mắt đã khóc đến sưng lên rồi.
Đường Ân nhìn bộ dạng cô ta, cũng cảm thán: “Nếu thôi thì cô phải làm sao bây giờ?” “Ôi… Vẫn còn có thời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/166531/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.