“Đường Ân, tôi chỉ ăn ngay nói thật thôi…” Lâm Sở Sở khóc, một tay chỉ Đường Ân: “Chẳng lẽ cậu còn muốn giấu giếm nữa sao?” Ngực Đường Ân phập phồng, híp mắt nhìn Lâm Sở Sở.
Cô gái này thế mà lại ăn cháo đá bát đến mức độ này được ư? “Chuyện cậu ta trộm ví tiền, chỉ có mấy người biết thôi, hơn nữa còn nói với bên ngoài là nhặt được…” Lâm Sở Sở khóc, chỉ vào Đường Ân: “Nhất định là cậu ta ăn trộm ở quán cơm nhà tôi, chuyện này không những ảnh hưởng đến danh dự của nhà chúng tôi, mà còn tạo thành ảnh hưởng rất lớn với trường học…” Trưởng phòng Trương căm giận nhìn Đường Ân, nếu quả thật chuyện này đúng như lời nói của Lâm Sở Sở, vậy thì trường học còn có danh dự gì mà nói chứ? “Đường Ân, trò có lời gì muốn nói?” Trưởng phòng Trương sầm mặt chất vấn.Đọc full tại nhé
“Không có gì để nói!” Đường Ân mở hai tay ra, nhếch miệng thành một độ cong: “Nhưng mà có một câu tôi muốn nói với tất cả mọi người! Đường Ân tôi không hề ăn trộm ví tiền, cũng không tiêu tiền của bất kỳ ai cả! Tất cả số tiền đó đều là của tôi!” “Nói hươu nói vượn! Cậu lấy đâu ra tiền chứ?” Lâm Sở Sở chỉ vào Đường Ân.
Vương Nhụy cũng nói theo: “Hoàn cảnh gia đình Đường Ân thật sự không tốt, bình thường còn chẳng có tiền ăn cơm, đều phải vay mượn khắp nơi! Vừa nãy cậu ta còn chuyển cho chúng em hai mươi nghìn đồng, bây giờ suy nghĩ lại một chút, còn không biết cậu ta ăn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/1703816/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.