“Xin cậu đừng nói chuyện của tôi với người khác…” Kỷ Du Du cúi đầu, nhỏ giọng nói.
“Không thành vấn đề!” Đường Ân nhếch miệng cười.
“Nhất là…” Kỷ Du Du thấy anh muốn đi, vội vàng gọi một tiếng.
“Hả? Nhất là cái gì?” Đường Ân hơi ngơ ngác nhìn cô ta.
Cô cúi đầu: “Nhất là mặt của tôi, đừng nói với người khác…” Đường Ân nở nụ cười, từ từ đi tới trước mặt Kỷ Du Du.
Kỷ Du Du sợ đến sắc mặt trắng bệch, lảo đảo lùi hai bước, hơi sợ hãi nhìn Đường Ân, trong đôi mắt to tràn đầy vẻ vô tội.
Đường Ân hơi cạn lời: “Ừm, tôi giữ bí mật giúp cô! Thật ra cô rất đẹp mà, sao lại muốn lấy mụn mủ giấu đi thế? Có lẽ bình thường cô tự tin một chút sẽ có lợi với mình hơn!” Trong mắt Kỷ Du Du hiện lên chút mất mát, chỉ gật đầu.
Đường Ân cũng không biết nên khuyên nhủ thế nào, xoay người vẫy tay đi xa.
Kỷ Du Du ngẩng đầu, ánh mắt phức tạp nhìn bóng lưng Đường Ân rời đi, sau đó mới lẻ loi trở về ký túc xá nữ.
Đường Ân không biết trong lòng cô gái này có suy nghĩ gì, nhưng chắc chắn người ta có việc riêng, cho nên chuyện này cũng không thể hỏi nhiều. Xoay người trở về ký túc xá, nhìn thấy bầu không khí hơi kỳ lạ bên trong.
Đỉnh Huyên sắc mặt khó coi nửa nằm trên giường, Đàm Duệ đã nằm xuống ngủ từ lâu, chỉ có Trần Uy ngẩng đầu, ánh mắt hơi né tránh nhìn anh một cái, sau đó quay đầu đọc sách.
“Về rồi à? Cậu có muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/166530/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.