“Cậu…” Lương Tử Thành giận đến đỏ cả mặt.
Đường Ân cười lạnh: “Khi nãy lúc đuổi tôi đi không phải cậu rất trâu bò à, sao bây giờ lại chẳng có chút bản lĩnh nào thế?” Lương Tử Thành tức đến lồng ngực không ngừng phập phồng, thời tiết đã vốn nóng bức, mồ hôi nhanh chóng thấm ướt trên người anh ta! “Cậu cho rằng mình có bản lĩnh hả? Không phải vì nhặt được cái ví, quen với nhân vật lớn thôi ư? Nếu không sao người phụ nữ này có thể nhìn cậu bằng ánh mắt khác? Cậu cũng không xem thử mình là cái thá gì, thật cho răng mình là Thái tử à?” Đường Ân nghe thấy lời này thì có chút thảng thốt.
“Đúng thế, cái gì cậu nói cũng đúng!” Anh nở nụ cười, cũng lười giải thích.
Bùi Nhược chỉ cười chứ không nói gì.
“Đi thôi!” Đường Ân không hề quan tâm đến Lương Tử Thành, xoay người đi ra ngoài cửa.
Lúc này, một chiếc BMW lao nhanh từ xa tới trước mặt anh.
Két…
Độ ma sát vì thắng nhanh khiến cả xe di chuyển ngang chừng nửa mét mới khó khăn dừng lại.
Cửa xe mở ra, Trương Cường bước xuống.
“ồ… đây không phải Đường Ân tối qua rất trâu bò hả? Sao hôm nay lại đứng ở cửa quán ăn nhỏ này thế? Chẳng lẽ lại không có cơm ăn nên chạy tới đây ăn chùa à?” Đường Ân nhìn dáng vẻ kiêu ngạo của Trương Cường, cảm giác khó chịu trong lòng càng trở nên dữ dội hơn.
Nguyễn Thấm đi xuống từ một bên khác, khinh thường nhìn Đường Ân.
Nhưng khi cô ta nhìn thấy Bùi Nhược bên cạnh Đường Ân thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/166527/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.