Lamborghini được Bùi Nhược lái rất nhanh, gần như trong nháy mắt đã biến mất ở cuối con phố.
Đường Ân ngồi trên ghế lái phụ, ánh mắt trở nên vắng lặng.
Tuy giáp mặt châm chọc Nguyễn Thấm khiến tâm trạng anh tốt hơn rất nhiều, nhưng từng cảnh trước đây xuất hiện trong đầu khiến đáy lòng anh hơi khó chịu.
Có lễ đoạn tình cảm thất bại này là một bài học cho cuộc đời anh, khiến anh hết hy vọng với tình yêu.
“Cậu Đường, diễn xuất của tôi khi nấy thế nào?” Bùi Nhược quay đầu nhìn Đường Ân.
Anh mỉm cười: “Rất tốt! Cảm ơn côi” “Bây giờ cậu là ông chủ, đương nhiên là cậu quyết định, tôi giúp đỡ ông chủ, sao còn dám để cậu cảm ơn?” Bùi Nhược cười, dịu dàng nói.
Đường Ân thấy cực kỳ thoải mái, thậm chí còn có cảm giác muốn nhắm mắt hưởng thụ.
“Đó là bạn gái cũ của cậu à?” Bùi Nhược đảo mắt, cười tủm tỉm hỏi.
“Ừm! Đã là quá khứ rồi!” Đường Ân nhún vai.
“Tôi thấy cũng phải! Người tuyệt vời như cậu Đường đây thì làm sao cô ta có thể xứng nổi chứ? Nếu cậu cần bạn gái, bên cạnh tôi có rất nhiều chị em. Chị gái trưởng thành? Loli? Ngây thơ? Hay là hoạt bát đáng yêu? Đảm bảo cho cậu chọn đến hoa mắt, mỗi một người đều mạnh hơn cô ta gấp trăm lần!” Bùi Nhược cong môi cười, thoáng quan sát Đường Ân: “Nếu cậu cũng không thích thì thấy tôi thế nào? Tuy lớn tuổi hơn cậu một chút, nhưng tôi rất biết chăm sóc người khác đấy!” Lúc đầu, khi đối mặt với người có gia thế như Đường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/166528/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.