Đẹp cái Vẻ mặt kia của cô đi Lâm Sở Sở gần như sắp khóc, vội nói: “Không có, quan hệ của tôi và Đường Ân không tệ, hôm nào cũng gặp mặt nhau, quan hệ cực kỳ tốt…” Bùi Nhược cười, rất lễ phép nói: “Vậy thì tốt, dù sao chuyện này vẫn chưa xong đâu, tuy lần này Cục trưởng Trần chịu thiệt, nhưng dẫu sao người ta cũng ở trên đầu mọi người, mọi người tự cẩn thận một chút là được! Cậu Đường chỉ uỷ thác tôi xử lý chuyện này, chuyện sau đó mọi người tự nhìn rồi làm!” “Được! Được!” Ngô Mãn kích động gật đầu, thỉnh thoảng nhìn ra cửa. Đã một khoảng thời gian trôi qua rồi mà Đường Ân vẫn chưa đến, điều này khiến bà ta hơi hoảng hốt.
Đừng nói Đường Ân sẽ không đến nhé? Nếu không đến, vậy có phải luật sư Bùi sẽ không quan tâm nữa không? Lâm Sở Sở cũng đang lo lăng vấn đề này, chỉ có Lâm Thành coi như bình tĩnh, ông ấy biết nếu anh đã đồng ý thì chắc chắn sẽ đi qua.
Hơn mười phút sau, Đường Ân mới thong thả đi tới.
“Cậu ta đến rồi!” Ngô Mẫn chỉ vào Đường Ân, lần đầu tiên vui vẻ vì nhìn thấy anh như thế.
Bùi Nhược đứng dậy từ chỗ ngồi nhìn Đường Ân đi tới từ xa, trên mặt mang theo ý cười.
Thì ra là một chàng trai trẻ! Vào lúc này, Bùi Nhược mới biết người mình phải phục vụ lại là chàng trai trẻ trước mắt này.
“Đường Ân, cháu đến rồi!” Lâm Thành cười ha hả chạy nhanh ra: “Đúng là phải dựa hết vào cháu, nếu không chuyện hôm nay thật sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/166526/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.