Tôi…” Lâm Thành há miệng.
Bùi Nhược thoáng nhíu mày, như hiểu rằng đã xảy ra chuyện gì, sắc mặt lập tức trở nên lạnh lùng: “Nếu ngài Đường không có mặt, có lẽ tôi sẽ không nhúng †ay vào chuyện này…” “Có! Khi nãy anh ta trở về trường lấy đồ, sẽ về ngay thôi!” Lâm Sở Sở vội lấy lại tinh thần, nức nở nói: “Bây giờ tôi sẽ lập tức gọi cho anh tai” Bùi Dược nhẹ nhàng gật đầu, cũng không để ý lắm.
Lâm Sở Sở vội lấy điện thoại gọi cho Đường Ân.
Tiếng chuông vừa reo, đầu bên kia đã thẳng thừng cúp máy.
Tiếng máy bận tút tút tút khiến Lâm Sở Sở hơi ngạc nhiên.
tương 10 Tôi đến để tìm cậu Đười “Có lẽ anh ta đang chạy về, tôi gọi thêm mấy cuộc nữa thử xem…” Lâm Sở Sở cười gượng nói, đáy lòng cực kỳ hối hận.
Sớm biết Đường Ân có thể mời đến người lợi hại như thế, sao cô ta có thể đuổi anh đi được.
Tiếng chuông lại reo lên, nhưng đầu bên kia vẫn cúp máy như cũ.
Lúc này, Lâm Sở Sở bắt đầu hơi hoảng hốt.
Ngô Mẫn tiến lên, kích động trách mắng: “Sao đứa nhỏ Đường Ân này có thể như vậy được chứ, không có chút lễ phép nào cả…
“Bà nói sao có thể thế? Nếu không phải các người nói ra lời như vậy, Đường Ân có thể không quan tâm đến các người à?” Lâm Thành cũng không biết lấy đâu ra can đảm, quay đầu rống to với Ngô Mẫn.
Ngô Mẫn sợ tới rụt cổ về, giọt lệ đảo quanh trong hốc mắt. Khi nấy là hai mẹ con bà ta đuổi người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/166525/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.