Đường Ân nghe thấy tiếng châm chọc này thì cười lạnh.
Người như Lương Tử Thành, Đường Ân đã gặp nhiều rồi, cũng sẽ không so đo với anh ta. Nếu không phải vì lời của Lâm Thành, anh cũng không ngại dạy dỗ một chút.
Đường Ân xoay người đi lên đường cái, cố hết sức khiến mình bình tĩnh lại, sau đó đi thẳng về trước.
Lúc này, Lương Tử Thành trong quán ăn nhỏ vỗ ngực mình nói: “Yên tâm, chuyện này con sẽ bảo ba mình tìm Cục trưởng Trần của Cục an toàn thực phẩm, chắc chắn chuyện này chẳng là gì cải” “Vậy thì cảm ơn quá!” Ngô Mẫn nói xong lại rót thêm một ly trà: “Vẫn là Tiểu Lương người ta có bản lĩnh, chuyện lớn như thế, nói một câu đã giải quyết được rồi!” cũng không đượt Lương Tử Thành bị nịnh hót đến sắp bay lên: “Dì à, chuyện này chẳng là gì cả, sau này có chuyện gì khó xử cứ gọi điện thoại cho cháu, chắc chắn cháu sẽ giải quyết giúp dì. Chuyện này dì cứ yên tâm, cháu sẽ ngồi ở đây tới tối để gặp đám người kia…” Ngô Mẫn nghe thấy thế thì cười như nở hoa.
Lâm Sở Sở ngồi một bên, cũng cảm thấy ấm áp trong lòng.
Đời con gái, chẳng phải cần tìm một người đáng tin cậy ư? Tuy Lương Tử Thành này giống hệt con lợn, nhưng có làm sao chứ? Chỉ cần có tiền là được rồi mà? Lâm Thành đứng ở xa có chút phản cảm với Lương Tử Thành, nhưng lúc này có việc nhờ vả người ta, ông ấy cũng không thể nói gì.
Lương Tử Thành tự tâng bốc mình, võ ngực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/166524/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.