"Đã hành động rồi sao?"
Bên ngoài hàng triệu dặm. Lớp lớp người đứng trên hư không đưa mắt nhìn về phía Diêu Quang Thánh Địa. Khoảng cách xa như vậy bọn họ không nhìn thấy được gì, nhưng có thể cảm nhận được Đế uy khủng khiếp tới cực điểm.
"Các người nói xem, trận chiến này, ai thắng ai thua?"
"Còn phải hỏi à? Chắc chắn là Diêu Quang Thánh Địa rồi, người ta có Chuẩn Đế, còn có cả đại trận cấp Đế phía sau. Chỉ công không thủ, Xích Viêm Thánh Địa sao đánh đây?"
"Chưa chắc, năm xưa Xích Viêm cổ Đế, trong tay cầm Xích Viêm Đăng chinh chiến Bát Hoang, càn quét Lục Hợp, không có địch thủ và bất bại trong hệ đồng cấp. Xích Viêm Đăng mà hắn tế luyện là sự hợp nhất giữa tấn công và phòng thủ, dù cho ở trong Đế binh cũng là nhân tài kiệt xuất."
"Nói như thể Diêu Quang cổ Đế đã thua trận thế."
"Chỉ khi ở trong tay Đại Đế, Đế binh mới có thể phát huy hết uy năng, còn bây giờ không phải Đế binh mà là người sử dụng Đế binh, người nào mạnh người đó thắng!"
"Cũng có lý."
"Mà này, tại sao hai Thánh Địa lại đánh nhau nhỉ?"
"Câu hỏi hay đấy, không chỉ có ngươi thắc mắc, ta thắc mắc, đám người thánh địa cũng thế. Nếu muốn biết, trừ khi đi hỏi người giao chiến, hoặc là đi hỏi Lâu chủ Thiên Cơ Lâu."
. . . .
Trong khoảng không xung quanh, chiến xa ngang trời, thần châu đặt song song, từng lá cờ cỡ lớn phấp phới trong gió, mặt dưới mỗi lá cờ đều đại diện cho một thế lực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-bat-dau-sang-tao-thien-co-lau/5060969/chuong-111.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.