“Thật không cần em đi cùng chị à?”
“Khỏi cần, nếu em ở đó chị sẽ cười không tập trung được —— chị đi đây!” Đinh Nhược Kỳ thay giày, vẫy tay, rồi đóng sầm cửa lại.
Đinh Huyên ngẩng đầu nhìn thời gian, mới chín giờ sáng. Hôm nay Đinh Nhược Kỳ ra ngoài thử vai, chắc đến chiều mới về. Đinh Huyên suy nghĩ tới trường một chuyến lấy đồ đạc, rồi đi mua đồ ăn. Hôm nay là ngày cuối cùng của lễ quốc khánh, cơ mà ngày mai cô không có lớp.
Tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên.
“Bỏ quên đồ à?” Đinh Huyên không chút nghĩ ngợi mở cửa ra, tưởng là chị gái.
Bóng dáng cao lớn của Đoàn Luật Minh ngăn chặn ánh nắng rạng rỡ trên hành lang.
Đinh Huyên chầm chậm lui về phía sau, một bước, hai bước: “Sao anh lại tới đây?”
“Cô nên vui mừng, tôi từ cửa đi vào.” Đoàn Luật Minh tự nhiên nhấc chân bước vào cửa.
Đinh Huyên đóng cửa lại, trong lòng thế mà vẫn còn bình tĩnh —— không sao, không sao, người đàn ông này là do cô tạo ra, cô hiểu rõ tính cách của anh, hiểu rõ tất cả nguyên tắc hành động của anh —— không, anh chẳng có nguyên tắc hành động, anh chưa bao giờ tin tưởng nguyên tắc gì đó.
“Đinh Nhược Kỳ đi thử vai?” Đoàn Luật Minh đứng chính giữa phòng khách, nhìn xung quanh căn phòng.
“Ừm.” Đinh Huyên dừng bước chân, anh đều biết cả? Cô đem bát đũa trên bàn ăn bưng vào bàn bếp nằm cạnh cửa phòng bếp, chưa đến nỗi đối chất với anh tại phòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/suyt-ngoi-but-dua-anh-toi/2853816/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.