Kết thúc buổi thử vai, ngày hôm sau Đinh Nhược Kỳ liền rời khỏi, nếu có thể thuận lợi nhận được vai diễn, cô sẽ trở về. Đinh Huyên vội vội vàng vàng đến sân bay tiễn chị, sau đó đi thẳng tới trường.
Vừa đúng một rưỡi Đinh Huyên đi tới viện y học, khi đi qua một phòng thí nghiệm cô vội thoáng nhìn, trông thấy Đoàn Luật Minh đang cởi áo blouse trắng. Lúc này trong phòng thí nghiệm chỉ còn lại một mình anh.
Đoàn Luật Minh cầm chiếc áo treo trên cái giá nằm ở cửa: “Không về văn phòng, trực tiếp đến khán phòng.” Thái độ này của anh làm như hai người đã quen nhau nhiều năm, tự nhiên ngắn gọn.
“Ờ.” Đinh Huyên lên tiếng.
“Vâng.” Đoàn Luật Minh đóng cửa lại, quay đầu đi về phía thang máy.
“…Gì cơ?”
“Là một sinh viên, khi trả lời giáo sư, em phải nói là ‘vâng’, mà không phải ‘ờ’.” Đoàn Luật Minh liếc cô một cái.
Lễ trao tặng áo blouse trắng bắt đầu vào đúng hai giờ trưa.
Viện trưởng viện y học cùng với chuyên gia lãnh đạo có liên quan —— đương nhiên chính là Đoàn Luật Minh —— sau khi phát biểu, khán phòng vang lên bài ca của trường, sinh viên mới năm nhất năm nay tổng cộng 150 người, tám người một tổ, theo thứ tự đi lên lễ đài.
Mấy vị thư ký, giáo sư, giám đốc bệnh viện trực thuộc tự tay mặc áo blouse trắng cho sinh viên mới, khoác lên ống nghe.
Đinh Huyên ngồi trong góc tại dãy ghế cuối cùng, nhìn thấy những sinh viên nhỏ hơn cô năm sáu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/suyt-ngoi-but-dua-anh-toi/2853818/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.