Hai giờ chiều, Đinh Huyên thay quần áo, thu xếp túi đồ của mình, định đi làm thủ tục xuất viện, lúc này bố cô gọi điện tới, bởi vậy Đinh Huyên không vội vàng xuống lầu, ngồi ở mép giường nghe điện thoại của bố.
“Con không biết bơi thì đừng ra biển chơi. Ngộ nhỡ thật sự xảy ra tai nạn thì làm sao đây?” Ở đầu dây bên kia, trong âm thanh luôn trầm lắng của ông Đinh mang theo nỗi ưu tư khác. Ông ít khi ở nhà, là một người cha truyền thống, một mình nuôi con gái trưởng thành, suy cho cùng có chút ngăn cách và bất tiện. Ông không nói, Đinh Huyên cũng không nhắc tới. Nhưng cô biết bố luôn quan tâm đến cô.
“Con biết rồi bố.” Đinh Huyên rất áy náy, rốt cuộc vẫn khiến ông lo lắng.
“Hôm nay xuất viện à?”
“Vâng ạ.” Đinh Huyên cầm đồng hồ còn chưa kịp đeo vào tay.
“Trong thẻ còn tiền không?” Ông Đinh luôn lo lắng cô không đủ tiền dùng.
“Đủ ạ.” Đinh Huyên cười, “Khi nào bố về?”
“Đợi sang năm đi.” Ông Đinh im lặng rồi nói.
Cánh cửa đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa, sau mấy tiếng có người mở cửa ra. Người tới trông bình thường, mặc áo Polo giống như dân đi làm, tiến vào hỏi: “Xin chào, cô là Đinh Huyên phải không?”
“Trở về con gọi lại cho bố, bây giờ con có chút việc.” Đinh Huyên nói tạm biệt với bố xong, liền cúp máy.
“Anh là?” Cô cảm thấy kỳ lạ.
Người đàn ông lập tức vẫy tay ra hiệu đồng nghiệp bên cạnh cũng qua đây,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/suyt-ngoi-but-dua-anh-toi/2853812/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.