Khi Đinh Huyên tỉnh lại thì đã ba giờ chiều, trần nhà trắng tinh.
Cô thử động đậy, phát hiện cổ mình đeo vòng chụp bảo vệ cổ, trên người đắp chăn, tay trái đang truyền nước biển.
Đây là bệnh viện. Nhận ra mình thế mà thoát được một nạn, bãi biển trong hồi ức tựa như giấc mơ không phải sự thật, nhưng cơ thể đau đớn lại đang nhắc nhở cô mình không nằm mơ. Trong lòng Đinh Huyên vẫn còn sợ hãi, cảm xúc ngổn ngang. Cô động đậy khóe miệng, lập tức cảm thấy bờ môi đau nhói.
“Ồ, cô tỉnh rồi à?” Cửa phòng bệnh đột nhiên mở ra, một y tá trẻ ló đầu vào nhìn, “Cảm thấy thế nào?” Cô ta vừa nói vừa đi qua đây.
Cổ họng Đinh Huyên đau đớn, chỉ miễn cưỡng cười một cái, ý bảo cô ổn.
Y tá trẻ giúp cô điều chỉnh tốc độ truyền dịch, sau khi thấy tình hình của cô bình thường, cô ta cười nói: “Tôi đi gọi bác sĩ. Giáo viên của cô cũng ở đây, để tôi đi gọi.”
Cổ Đinh Huyên cứng đờ, chỉ có thể chuyển động con mắt, y tá trẻ không đợi cô đáp mà đóng cửa lại.
Giáo viên? Giáo viên nào? Trời ơi, không phải là Đoàn Luật Minh chứ?!
Không đợi Đinh Huyên suy nghĩ, cánh cửa mau chóng được đẩy ra, Uông Ninh mang gió tiến vào, bước đi rất nhanh: “Đinh Huyên!”
“Cô.” Đinh Huyên vừa muốn cười, kéo theo cơ bắp bất động, cô cảm thấy biểu cảm trên mặt mình khẳng định là cứng đờ.
“Cuối cùng em tỉnh rồi.” Uông Ninh ngồi xuống bên giường, trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/suyt-ngoi-but-dua-anh-toi/2853810/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.