Khi xe đỗ xịch trước cổng khu nhà họ Lăng, Lăng Lạc Giao mang dáng vẻ quyến luyến không muốn rời mà nói: “Vĩ Ngạn à, cảm ơn anh đã đưa em về. Anh… có muốn lên nhà ngồi một chút không?”
“Không” Anh ta nói, châm chậm đưa mặt mình lại gần cô ta.
Tim Lăng Lạc Giao phút chốc đập như trống dồn, chẳng lẽ anh ấy định hôn mình sao?
Thế nhưng ngay sau đo cô ta đã phải thất vọng, bởi lẽ anh ta chỉ vươn ngón tay miết lấy đôi môi cô ta, nhẹ nhàng lau đi một phần son môi mà cô ta thoa lên.
Mày kiếm chau l: trên tay, thế rồi mớ hị anh ta rút ra một tờ khăn giấy lau phần son môi ‘ững bảo: “Lần sau đừng dùng màu son này nữa, diêm dúa quá, không hợp với em đâu”
“A… Em, em biết rồi ạ” Lăng Lạc Giao vội vã đáp lời.
“Em xuống xe được rồi” Giọng điệu của anh ta hoàn toàn chẳng nghe ra được chút tình cảm nào.
Lăng Lạc Giao vừa xuống xe, chiếc xe đã nhanh chóng lao vút đi.
Lăng Lạc Giao cắn môi, gương mặt hiện lên vẻ nghỉ ngại. Cô ta không sao hiểu được, tại sao nhìn qua thì đúng là chuyện gì Cố Vĩ Ngạn cũng chiều theo ý cô ta, cô ta nhìn trúng quần áo hay trang sức của mấy thương hiệu nào là anh ta đưa ngay cho cô ta cái đấy.
Thậm chí còn lấy rất nhiều tài nguyên tốt để nâng đỡ cô ta, cứ như chút ích lợi ấy chẳng đáng bao tiền vậy.
Nhưng mà nếu hỏi anh ta thích cô ta bao nhiêu, thì cứ như… chẳng có gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sung-toi-nghien-vo-yeu-co-doc/1209912/chuong-185.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.