Một người khác cũng nhìn thấy cảnh này là Lăng Lạc Giao, nhưng những gì cô ta đang nghĩ lúc này hoàn toàn khác với Cố Vĩ Ngạn.
Mặc dù cô ta không thấy rõ khuôn mặt của người phụ nữ được Dịch Quân Phi ôm trong tay, nhưng đôi giày mà người đó đi trên chân, cô ta nhớ rõ Lăng Y Mộc từng có một đôi tương tự.
Chẳng lẽ… người mà Dịch Quân Phi đang ôm lúc này… chính là Lăng Y Mộc sao?
Nghĩ đến việc từng nhìn thấy Lăng Y Mộc và Dịch Quân Phi ở bên nhau trong căn nhà trọ của Lăng Y Mộc, không hiểu sao Lăng Lạc Giao luôn cảm thấy trong lòng có một chút bất an.
Xe của Dịch Quân Phi đã rời khỏi bãi đỗ, Lăng Lạc Giao cũng đi theo Cố Vĩ Ngạn lên xe.
“Vĩ Ngạn, người vừa nấy… có phải là Dịch Quân Phi, tổng giám đốc Dịch không?” Lăng Lạc Giao cố ý hỏi.
“Ừ, là anh ta” Cố Vĩ Ngạn thản nhiên trả lời.
“Vậy… anh có biết người phụ nữ mà anh ấy đang ôm là ai không?”
Cô ta tiếp tục hỏi.
Cố Vĩ Ngạn hơi quay đầu lại, ánh mắt dừng lại trên gương mặt cô ta: “Sao vậy, tò mò à? Nếu em muốn biết thì không bằng lần sau gặp mặt, chính em đến hỏi anh ta đi”
*..” Chuyện này… làm sao cô ta dám chứ!
“Tôi cũng chỉ tò mò một chút nên mới thuận miệng hỏi thôi” Lăng Lạc Giao cười khô khốc nói.
“Đôi lúc, không nên tò mò như thế thì tốt hơn đấy” Cố Vĩ Ngạn thu tầm nhìn lại, khởi động xe.
“Ừm, em biết rồi” Lăng Lạc Giao bày ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sung-toi-nghien-vo-yeu-co-doc/1209911/chuong-184.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.