“Lặp lại lần nữa. Những lời chị vừa nói ban nấy, lặp lại lân nữa” Anh nhấc ngón tay lên, đầu ngón tay nhẹ nhàng di chuyển trên môi cô.
“Anh uống cùng với tôi đi..” Cô lấm bẩm nói, đôi mắt hạnh mơ màng như thể nhiễm thêm một tầng mong đợi chăm chú nhìn anh.
“Được…” Anh nhẹ nhàng thốt ra câu trả lời, trong giọng điệu mang theo sự cưng chiều đến chính anh cũng không thể nhận thấy.
Dịch Quân Phi cầm lấy ly rượu trong tay Lăng Y Mộc và uống cạn nó.
Nụ cười của cô càng lúc càng trở nên rực rỡ, chủ động cầm lấy chai rượu, rót một ly sau đó ngửa đầu uống cạn.
Lần này, Dịch Quân Phi lại giơ tay ngăn cản: “Chị, chị đã say rồi, không cần uống nữa”
“Không cần… uống nữa à?” Cô lẩm bẩm, có chút say sưa lặp lại lời anh.
“Đúng, không cần uống nữa” Anh nói.
“Nhưng mà..” Cô nghiêng đầu, luôn có cảm giác mình đã quên cái gì đó, một lúc lâu sau, mới dường như nhớ ra mà cất lời: “Thế thì… Bình Quân, cậu sẽ thả… thả cậu của tôi ra chứ?”
Cuối cùng cô cũng kết thúc được câu nói của mình một cách ngắt quãng.
“Được” Anh nói, dù sao đây cũng là chuyện mà anh đã hứa hẹn, anh đã nhìn thấy dáng vẻ say rượu của cô, vậy thì cũng nên đáp ứng yêu cầu của cô, thả những người đó đi.
Dịch Quân Phi lấy lại ly rượu từ tay Lăng Y Mộc, ngửa đầu uống cạn.
Cô say thật rồi, nếu không, sẽ không đời nào gọi anh là “Bình Quân” như thế.
Nhưng mà, anh không hề hay biết,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sung-toi-nghien-vo-yeu-co-doc/1209910/chuong-183.html