Tô Dương mang đôi mắt gấu trúc xuống nhà ăn sáng. Dgon tinh thần sáng láng đã ngồi ngay ngắn tại bàn. Tô Dương hằn học ngồi xuống đối diện húp xì sụp bát cháo của mình. Dgon gắp thêm một miếng gan ngỗng vào bát cô.
- Chị ăn từ từ kẻo nghẹn. Tâm trạng của chị có vẻ không tốt nhỉ.
- Tại ai. Tại ai thất tình mà khiến chị vất vả như thế. Lại còn.
Tô Dương bụm môi lại. Chẳng lẽ lại nói là em say đã hôn chị sao. Nhưng Dgon tỏ ý không biết, thất tình, ý kiến tốt. Anh chưng khuôn mặt thắc mắc.
- Lại còn gì ạ.
- Không có gì. À. Cô gái em thích là người như thế nào?
Dgon nhìn thẳng vào mắt Tô Dương bằng đôi mắt thâm tình.
- Cô ấy xinh đẹp, thông minh nhưng lại rất ngốc trong chuyện tình cảm. Cô ấy không nhận ra tình cảm của em dành cho cô ấy. Nhưng em sẽ không bỏ cuộc. Em tin, ngày nào đó cô ấy sẽ nhận ra tình cảm đó của em.
Hơi thở nam tính lượn lờ làm cho Tô Dương đỏ mặt. Cô hắng giọng, nuốt nốt miếng gan ngỗng còn đang mắc tại cổ. Cô nói.
- Ừm. Chắc tình cảm em dành cho cô ấy lớn lắm mới có chuyện như tối qua.
- Vâng. Em không nhớ gì cả. Em làm phiền chị rồi.
Em không nhớ gì cả. Câu nói lảng vảng bên tai Tô Dương. Cô cảm thấy có chút gì đó mất mát. Cô cụp mắt xuống, uống cốc nước của mình. Thực ra hôm qua anh uống rượu như vậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sung-chi-tan-xuong/3749087/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.