Tô Dương cựa người mở mắt ra, cảm giác chòng chành, choáng váng. Cô thấy mình đang nằm trong một căn phòng mình, thu gọn trong vòng tay rắn chắc của một người đàn ông. Cô vô thức lùi lại, hét toáng lên.
- A a a a
Nhưng nhanh chóng, cô dùng tay bụm miệng, nhìn người đang ông đang từ từ mở mắt. Dgon. Ánh mắt thỏa mãn, chuyển sang chế độ ủy khuất. Đôi mắt rơm rớm bị thương. Dgon run rẩy kéo tấm chăn che lấy cơ thể như vừa bị cưỡng hiếp vậy. Một sự đóng kịch hoàn hảo.
- Chị tỉnh rồi à.
Anh vẫn nằm vậy, cúi đầu xuống, giọng điệu ủy khuất. Tấm lưng trần đầy những vết cào, thủ phạm là ai thì khỏi phải nói. Hình ảnh điên rồ ban sáng ùa về. Từ lúc cô cảm thấy khó chịu, đến khi đi lạc vào hồ ngâm nước nóng, rồi chuyện gì đến cũng đã đến. Cô biết đó là Dgon. Ý thức lúc đó của cô vẫn còn nhưng rất hỗn loạn. Cô chỉ làm theo đúng bản năng.Cô cảm thấy không rét mà run. Mình đã làm cái gì, mình đã làm cái gì. Sao mình có thể vô lại như vậy. Mình có thể làm chuyện ấy với đứa em của mình. Dù không phải ruột thịt, nhưng mình và em ấy đã là chị em với nhau mười năm. Cô dùng ngón trỏ ấn nhẹ vào ngực của Dgon.
- Chị, chị xin lỗi. Chị không hiểu sao lại bị như vậy nữa. Chị, chị…
Dgon nở nụ cười ma mị. Cậu tỏ vẻ thút thít.
- Không sao đâu chị. Chúng ta chưa xảy ra chuyện gì cả.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sung-chi-tan-xuong/3749088/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.