Bên trong máy bay lúc này, người đàn ông điều khiển nó di chuyển áp sát địa điểm mà Xana chỉ, người đàn ông cẩn thận quan sát, ổn định hướng di chuyển để không phải chạm trán cùng quá nhiều quái bay trên bầu trời. Người phụ nữ ngồi bên kia thì nhanh thẹn thao tác hai tay trên cần điều khiển, nhắm bắn bọn quái dám tấn công phi cơ của họ.
"Có gì không?" Người phụ nữ hỏi, mắt vẫn đang đảo quanh màn hình chiếc máy tính bản đặt trước mặt mình
"Bên kia" Người đàn ông nhận ra bất thường nói
Người phụ nữ ngước mặt nhìn theo hướng chồng, trông thấy vài con quái đang bay lượn ở phía xa, lao xuống tấn công một nhóm vài người đang đứng trợ trọi sát mặt biển kia.
"Qua đó xem sao" Người phụ nữ nói
"Được, đuổi bọn quái kia đi đi" Người đàn ông gật đầu, di chuyển chiếc phi cơ về hướng những người sống sót dưới kia, hy vọng có người mà ông cùng vợ đang tìm kiếm lúc này.
-------------------------------------
"Mẹ" Trường Vũ gần như thì thào, giọng nói của cậu như khàn đi, hai hốc mắt ươn ướt về hình bóng đang hiện diện trước mắt mình.
Văn Hùng cùng Ngọc Hân cũng đang cứng người vì ngạc nhiên đây. Người phụ nữ trước mắt bọn họ là "mẹ của Trường Vũ"
"Nhanh vào đây, chúng ta đến cứu mấy đứa" Người phụ nữ kèm nén xúc động trào dâng vào lúc này, nghiêm trọng nói lớn
Do thể tích cồng kềnh nên chiếc máy bay không thể ghé sát vào chổ họ đứng, chỉ có thể nối ra một chiếc thang chống lên mép của bờ tường họ đang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/suc-manh-sieu-nhien/1002648/chuong-33.html