Cơn đói kéo đến, ngăn lại dòng suy nghĩ tuyệt vọng của mọi người. May là trong quá trình đến đây Ngọc Hân đã đoán trước mà quơ loạn mớ thức ăn nhanh gồm bánh quy, snack, một ít trái cây cùng vài chai nước. Cậu cũng tốt bụng mà chia cho hai cha con kia một chai nước cùng một hộp bánh quy lớn, bọn họ chẳng mang theo gì trong quá trình bỏ chạy.
"Em sao rồi?" Ngọc Hân lo lắng hỏi khi thấy Trường Vũ cứ im lặng như người mất hồn như vậy
"Em ổn, chỉ là..." Trường Vũ ám chỉ là mình vẫn không như cũ được
Ngọc Hân cùng Văn Hùng cũng hiểu ý, không hỏi tiếp nữa. Ngọc Hân quay sang Văn Hùng hỏi:
"cậu rành nơi này hơn tôi, có cách nào thoát khỏi đây mà không phải chạm trán tụi quái không?"
Văn Hùng lắc đầu
"Không có, nơi này vốn là sa mạc mà, hầu hết công trình đều ở trên mặt đất. Đường hầm mà Boss cho xây kia là được hắn chuyển đá từ lục địa đá về mà làm thành đó, hầu hết phương tiện di chuyển ở nơi này là trên mặt đất thôi"
"Hay chúng ta đi bộ dọc theo đường xe điện ngầm"
Ngọc Hân nêu ý kiến
"Hơi mạo hiểm, đường hầm đó theo như tôi đoán là nối đến hai nơi, thị trấn Ngọc Dương cùng sân bay tư nhân của Boss ở phía bên kia thành phố. Mà lấy gì đảm bảo tụi quái không chui từ một trong hai chổ lối ra đó vào trong đường hầm. Không gian tối tâm đó sẻ hạn chế rất lớn khả năng hành động của chúng ta. Xui xẻo bị giáp công trước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/suc-manh-sieu-nhien/1002647/chuong-32.html