Linh Đế để Văn Xuân Tương ở lại không gian này rồi rời đi mất.
Trong mộ địa này chôn cất rất nhiều hảo hữu của y, đứng ở nơi đây chỉ làm tăng thêm bi thương mà thôi. Y không biết sau khi trở ra Văn Xuân Tương sẽ biến thành thế nào, có lấy được thứ gì từ hảo hữu cũ của y hay không, nhưng giờ y ở lại đây cũng chẳng có tác dụng gì.
Đại đạo mịt mờ, dù phi thăng thành tiên thì cũng chưa chắc mãi luôn có người sát cánh kề vai.
Về điểm này, Linh Đế có chút hâm mộ Văn Xuân Tương.
Tuy đạo lữ Tạ Chinh Hồng của y là Phật tu, hơn nữa còn là một Phật tu lai lịch phi phàm, có thể mang đến rắc rối không nhỏ cho Văn Xuân Tương ở trong tương lai, nhưng nhiều rắc rối thì cũng có là gì? So với ngàn năm, vạn năm, thậm chí là thời gian vô hạn sau khi thành tôn vị, dù rắc rối đến đâu cũng khiến người ta vui vẻ chịu đựng.
“Bệ hạ, lát nữa nhờ ngài báo với tiểu hòa thượng một tiếng, kẻo hắn lại lo lắng!” Văn Xuân Tương hô.
“……Yên tâm.”
Linh Đế nhìn Văn Xuân Tương, cảm giác hâm mộ vừa mới dâng lên chút ít lập tức biến thành dở khóc dở cười.
Văn Xuân Tương trông thì mạnh mẽ, thế mà lại bị Tạ Chinh Hồng ăn sạch, đúng là làm mất mặt Linh tu bọn họ mà!
Nhận được lời đáp ứng của Linh Đế, Văn Xuân Tương khẽ thở phào.
Tu vi của y đã lên Đại La Kim Tiê, nhưng đa phần là nhờ song tu với tiểu hoà thượng. Song
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-thuong-de-nhat-phat-tu/1509121/quyen-4-chuong-246.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.