Ngày hôm đó, anh đi tiếp khách uống khá nhiều rượu. Khi về được nữ thư ký đưa về. Cánh tay anh khoác lên vai người phụ nữ, mặt tựa vào cổ cô ta.
"Phu nhân, làm ơn tránh ra một chút. Tôi phải dìu Phó tổng vào trong."
Một luồng khí vô hình nghẹn lại trong lòng. Tôi không tránh, mà đưa tay ra.
"Để chồng tôi cho tôi là được."
Tôi đỡ Phó Sùng đang mê man, chuẩn bị đóng cửa lại. Nữ thư ký cười cười.
"Làm vợ Phó tổng, nên rộng lượng một chút. Ghen tuông mạnh như vậy, sớm muộn gì cũng tự làm mình tức c.h.ế.t à? Chẳng lẽ Phó tổng phải vì cô mà sa thải hết nhân viên nữ trong công ty sao?"
Tôi không ngờ Phó Sùng vẫn còn tỉnh táo, anh đã nghe thấy cuộc đối thoại này. Và nhân tiện nhận ra tâm tư của tôi.
Khi tôi nấu xong canh giải rượu mang ra. Người đàn ông đang nằm dựa trên ghế sofa, ánh mắt tỉnh táo nhìn chằm chằm vào tôi.
"Vừa hay tỉnh rồi. Uống một chút đi,"
Tôi bực bội đẩy bát qua, "sẽ không khó chịu như vậy nữa."
Vì vẫn còn giận anh quá thân mật với nữ thư ký, nên không muốn nói chuyện nhiều với anh.
Phó Sùng chỉ liếc nhìn, không động. Anh hỏi tôi một câu không đầu không cuối: "Có biết tại sao tôi không bao giờ cho em vào thư phòng không?"
Tôi nhất thời không hiểu, lắc đầu. Anh đứng dậy, nắm tay tôi đi về phía thư phòng.
Bước chân Phó Sùng có vẻ hơi loạng choạng, tôi muốn đỡ anh. Anh lắc đầu từ chối.
Cửa thư phòng mở ra. Một bức tranh lớn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-thien-vi-cua-nguoi-rung-dong/5033030/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.