Giờ cao điểm buổi sáng không bắt được taxi. Tôi vừa tập tễnh đi làm, vừa nghĩ cuộc hôn nhân hợp đồng ba năm của tôi và Phó Sùng sắp hết hạn. Tôi có thể rời đi rồi.
Tôi luôn biết Phó Sùng có một người trong mộng. Chỉ là không biết đó lại là cô gái vừa đ.â.m vào tôi trước mắt.
Cho đến khi Phó Sùng đến. Trong khoảnh khắc đó, tôi sững sờ.
Theo bản năng, tôi cứ nghĩ anh đến để đón tôi. Cô gái đứng trước mặt tôi đứng dậy, chạy nhanh tới. Vạt váy trắng bay lượn, cô ta nhào vào lòng anh.
"Phó Sùng, làm sao bây giờ, em đ.â.m phải người rồi."
Người đàn ông cởi áo vest ngoài, khoác lên người cô ta. Giọng nói trầm thấp, dịu dàng như thường lệ:
"Anh sẽ giải quyết."
Tôi chậm rãi thu hồi ánh mắt, cúi đầu nhìn vết thương. Mãi sau mới nhận ra lý do Phó Sùng không về nhà thường xuyên trong thời gian gần đây.
Cô gái trong vòng tay anh. Tức là bạch nguyệt quang Thư Hàm, đã về nước.
Thư Hàm thở phào nhẹ nhõm. Bước ra khỏi vòng tay anh, quay đầu nhìn tôi.
"Bạn trai tôi đến rồi. Cô muốn bồi thường gì, cứ nói với trợ lý của anh ấy là được."
Cô ta cười ngượng nghịu.
"Thành thật xin lỗi, đã làm lỡ việc đi làm của cô, lại còn khiến cô bị thương nữa. Cô cứ yên tâm đưa ra bất cứ yêu cầu nào, bạn trai tôi rất giàu, sẽ đồng ý hết!"
Tôi khẽ nói một tiếng cảm ơn. Trợ lý của Phó Sùng tỏ vẻ lúng túng. Anh ta là một trong số rất ít người biết tôi và
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-thien-vi-cua-nguoi-rung-dong/5033029/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.