Tống Dương Phàm, đáy mắt hiện rõ sự u tối, hai tay cường ngạnh siết chặt bả vai đang run rẩy của cô.
“Anh không thể không quản! Anh không thể trơ mắt đứng nhìn người con gái anh yêu cứ lần này đến lần khác rơi nước mắt vì thằng đàn ông khác. Anh nhìn ra được hắn ta không mang lại hạnh phúc cho em, nếu đã như vậy thì hãy để anh là người thay hắn làm điều đó."
Tống Dương Phàm, đột nhiên lớn tiếng, tiếng nói nặng tựa tảng đá đè xuống.
"Trong tình yêu, hoàn toàn không có ai đúng ai sai, chỉ có thích hợp và không thích hợp. Nếu tình yêu của hai người thích hợp, anh muốn cướp cũng chẳng cướp được nếu tình yêu của hai người thích hợp, thời điểm em cần anh ta nhất, anh ta nên xuất hiện trước mặt em. Anh không phải chỉ một lần nhìn thấy hai người cãi nhau, anh đứng xa xa nhìn thấy, nhìn thấy khuôn mặt hung dữ của anh ta khi cãi nhau với em, anh chỉ ước gì mình có thể lập tức xuống xe vặn gãy cổ anh ta. Anh còn thấy anh ta cãi nhau với em xong thì bỏ đi, đầu cũng không ngoảnh lại, liền hận không thể lập tức dắt tay em dẫn em đi. Mỗi lần anh đều nghĩ, sao lại có tên đàn ông khốn kiếp đến nỗi có thể vứt người phụ nữ của mình trên đường lớn? Nếu đổi lại là anh, anh sẽ không vạn lần không bao giờ như vậy, dù có bất kỳ chuyện gì xảy ra anh cam đoan chính mình sẽ không bao giờ quay đầu bỏ mặc em!"
Nói đến đây, bàn tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-nhu-tinh-trong-anh/355513/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.