Sáng sớm, văn phòng CEO đã nghe tiếng nói có chút thỏ thẻ của hai người đàn ông ở bên trong.
Khói thuốc bay lan toả, bao phủ cả dáng vẻ cao lớn của anh và Viễn Mặc, bầu không khí im lặng có chút nặng nề, một lúc lâu cho đến khi Viễn Mặc chủ động lên tiếng giọng có vẻ rất miễn cưỡng.
"Là ai gửi những tấm ảnh này, có biết là kẻ nào không?"
Tống Dương Phàm, kéo nhẹ một ngụm thuốc liền phả ra, hai đầu mày vì trầm tư mà nhíu chặt. Tầm nhìn lơ đãng trên tấm ảnh trên bàn, đáy mắt càng thâm thúy âm u.
Những bức ảnh đó chính là chụp được Doãn Hạ cùng Tống Dựt hôn nhau ở góc khuất của dãy hàng lang, tại buổi tiệc đêm tối qua. Tư thế từ đầu đến cuối điều thể hiện rõ sự mờ ám, cổ họng người đàn ông có chút khô khốc.
"Không biết? Sáng sớm đã tặng tôi món quà lớn như vậy... Tôi thực sự khó lòng nhận nổi!"
Viễn Mặc, tựa người vào sofa trầm tư nhìn anh, lúc sáng vốn dĩ chỉ muốn đến tìm Tống Dương Phàm bàn về công việc nhưng không ngờ lại vô tình biết được chuyện này.
"Phàm, cậu định thế nào?"
Tống Dương Phàm, nở một nụ thâm độc.
"Nguyên tắc của tôi, chính không chấp nhận được sự phản bội... Cô ấy lại lừa dối tôi, tôi sẽ không bao giờ tin tưởng cô ấy thêm một lần nào nữa!"
Viễn Mặc, đối với tính tình của Tống Dương Phàm như thế nào còn không rõ sao?
Một lần thất tin vạn lần không trọng dụng. Tống Dương Phàm có thể điềm đạm bao nhiêu thì điềm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-nhu-tinh-trong-anh/355512/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.