Trên đường trở về, lúc lên xe Doãn Hạ còn chưa kịp thông suốt chuyện lúc nãy.
Cô vạn lần điều nghĩ đến những lần gặp lại Cố Dựt, cô muốn một lần đường đường chính chính đứng trước mặt anh, thật tâm nói ra lời xin lỗi.
Nhưng lúc gặp lại, tại sao lại trở thành như vậy. Cố Dựt, thay đổi đến cô cũng không còn nhận ra, trong trí nhớ của cô Cố Dựt năm ấy là dáng vẻ thư sinh, chàng trai có gương mặt khôi ngô ấy luôn thể hiện nụ cười ấm áp trên môi, mỗi cử chỉ dành cho cô điều rất dịu dàng. Tuy nói tính tình anh nóng nảy hoặc bộc trực, nhưng cũng chưa từng thô bạo với cô. Hôm nay trở về ánh mắt Cố Dựt chỉ còn lại sự câm hận, dù miệng anh luôn nói yêu, nhưng hành động cường bạo anh thật khiến cô khó lòng chấp nhận.
Xe đi ngang qua mấy đoạn đường, bên ngoài trời đã sớm tối đen như mực. Trời vào khuya, những ngọn đèn ngoài đường bắt đầu tắt dần, vỏn vẹn cũng chỉ còn lại mấy cây thắp sáng. Không gian tĩnh mịch, Doãn Hạ thừa nhận chính bản thân cô lúc này đang sợ hãi.
Chuông điện thoại vang lên một cách in ỏi, nhưng thúc giục cái gì đó. Doãn Hạ, theo phản xạ mở túi xách, nhìn vào màn hình sáng đèn, tên anh hiện lên màn hình khiến cô có chút yên lòng.
Lúc nhấc máy, cũng chưa kịp mở miệng đã nghe giọng anh vang lên bên tai, ngữ điệu lo lắng.
"Doãn Hạ, đã xong việc chưa? Anh đến đón em... Khuya rồi, để em về một mình anh không yên tâm!"
Trái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-nhu-tinh-trong-anh/355511/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.