Toàn cảnh một nam một nữ ôm nhau trên đường điều thu hết thảy vào đôi mắt sắc lạnh của người đàn anh, trên chiếc xe đen sang trọng, Tống Dương Phàm nụ cười trên môi càng lạnh lùng đến đáng sợ, chân thon dài đạp mạng phanh xe đèn sáng chói chiếu thẳng vào bóng dáng của hai người họ.
Xe lao đến như tên bắn khiến Doãn Hạ hoảng sợ co rúm trong lòng Cố Dựt, ngay phút xe chạy gân kề đúng nhiên thẳng gấp tạo tiếng vang vọng dữ dội.
Người đàn ông xuống xe, giọng điềm đạm như cũ gọi tên cô.
"Doãn Hạ... "
Tiếng nói bất ngờ mà quen thuộc này tuy nhẹ nhàng, nhưng lại như một tiếng sấm đột nhiên kéo lại lý trí của Doãn Hạ!
Cô theo phản xạ, đẩy Cố Dựt ra tự mình đứng dậy đối diện với anh.
Cơ thể của cô bỗng nhiên run lên, ngoảnh lại. Cách cô một khoảng không xa lắm, đối diện cô bóng dáng Tống Dương Phàm bị kéo dài thật dài, anh lẳng lặng đứng đó xem cảnh tượng vừa rồi, vẻ mặt bình tĩnh như gương, nhìn không ra biểu hiện gì, còn có chiếc xe sang trọng của anh vì phanh gấp mà vẫn còn chút khói nóng lan ra, hòa cùng màn đêm, phản chiếu sự xa hoa của nó.
Nhưng chỉ một tiếng gọi như vậy, đã thành công để cô ý thức được rằng ý niệm vừa rồi ở trong đầu cô có bao nhiêu hoang đường, cô thoát chốc bước chân tự mình cách xa với Cố Dựt hơn, mắt cô lại chậm rãi khôi phục lại vẻ trống vắng, đem nỗi đau sâu thẳm đè ép về sâu trong đại não, rồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-nhu-tinh-trong-anh/355514/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.