Có những sự tình cờ khiến bản thân cũng không thể lường trước được, lúc vô tình thoáng nghe được ở đâu đó một sự quen thuộc mà từ rất lâu đã cất giấu trong tim, cứ ngỡ chính bản thân có thể vì thời gian mà quên đi được một phần nào. Những sự thật vẫn chính là không thể quên, chỉ là khoảng thời điểm ấy thời gian ấy cố chôn vùi dối lòng tự gạt chính mình đã quên đi một đoạn ký ức quen thuộc.
Nếu có thể quên, thì tại sao khi nghe được giọng nói chỉ là thoáng qua...những vẫn nghĩ đó là anh, cố gắng tìm kiếm hình bóng của người nào đó mà ngay cả chính bản thân cũng không xác định được, đó có phải là anh không?
Trong bầu không khí vốn vĩ thơ mộng, tiếng cười của các thực khách trong quán vang lên, tiếng vỗ tay tán thưởng cho người nghệ sĩ vừa mới chơi xong đàn dương cầm. Chỉ có duy nhất cô là lạc lõng, tim giống như một lần nữa bị khơi dậy nỗi đau.
Doãn Hạ, mầy làm gì vậy? Chẳng phải là mầy chỉ muốn gặp lại, để gửi đến anh ấy một lời xin lỗi thôi sao? Tại sao tim lại đau đến như vậy, rốt cuộc ba năm qua mầy chưa từng quên được người đàn ông đó?
"Doãn Hạ!"
Giọng nói của Tống Dương Phàm, mang theo âm thanh trầm thấp vang lên, gọi tên cô. Khiến Doãn Hạ giống như bị kéo về thế giới của hiện thực, chỉ thấy đáy mắt anh có chút tối sầm, cô mới ý thức được hành động của chính mình lúc nãy chính là một chút cũng không để tâm đến anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-nhu-tinh-trong-anh/355502/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.