Chỉ trong chóc lát nhân viên đã dọn xong hai phần pít-tết lên bàn, mùi vị thơm của miếng thịt bò liền sộc lên mũi. Bụng cô liền réo giống như biểu tình cho sự đói khát của dạ dày, làm việc đến quên cả ăn cô là giỏi nhất.
Khác vẻ mặt ở công ty Doãn Hạ ở bên ngoài thật điềm tĩnh, có phần dịu dàng hơn hẳn. Anh nhận lấy dĩa pít- tết liền tự tay cắt nhỏ ra giúp cô, mỗi cử chỉ của anh dành cho cô điều rất ân cần.
"Có hợp khẩu vị không?"
Doãn Hạ, nghe anh hỏi đến liền nuốt miếng thịt bò xuống bụng mới lên tiếng trả lời.
"Rất ngon!"
Thật ra bản thân cô cũng không quá chú trọng vào món ăn ngon hay tệ, có thể nuốt là được. Thứ quan trọng nhất vẫn chính là cảm giác ăn để sống, chứ không phải sống để ăn. Không nên quá lệ thuộc vào khẩu vị, mà phải nhìn vào thực tâm dụng ý của người làm.
Nhà hàng bắt đầu đến giờ màn mở bàn những bản nhạc dương cầm, nghệ sĩ ở đây được mời đến trình diễn cũng không phải quá có tiếng tâm. Nhưng tài nghệ thì không thể xem thường, ánh đèn bắt đầu dịu lại từ ánh đèn trắng pha lê chuyển sang ánh đèn vàng ấm áp, nhạc du dương êm tai hoà dịu như tiếng suối chảy, giống như mặt trời của buổi sáng tinh sương, giống như cơn gió của mùa thu lá chín rụng vậy. Âm nhạc quả nhiên chính là thứ có thể cảm hoá lòng người, vừa giúp thư giản vừa giúp giải bày bao nhiêu nỗi buồn.
"Em có thích nghe nhạc dương cầm không?"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-nhu-tinh-trong-anh/355501/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.