Suốt quãng đường trở về nhà, Tống Dương Phàm cũng không nói với cô câu nào. Tuy cô không biết rốt cuộc anh có đang giận hay không, nhưng sự lạnh nhạt của anh vẫn khiến cô rất khó chịu, chi bằng anh chất vấn hỏi đến cùng có lẽ tâm tình cả hai sẽ không quá nặng nề.
Đêm đến, Bắc Kinh được bao trùm bởi những ánh đèn sáng chói. Một bên đèn màu rực rỡ, một bên nhạc xập xình, lúc đi ngang qua các tụ điểm ăn chơi những quán bar sang trọng, cô nghe rõ tiếng nhạc bên trong. Người dân ở đây thường nói Bắc Kinh chính là một thành phố đầy sự bao dung, nền văn hoá khác nhau và ngôn ngữ khác nhau đều dung hợp ở thành phố này.
Tuy Bắc Kinh sa hoa, phù phiếm nhưng vẫn là một nơi dễ sinh sống, có thể kiếm vài miếng ăn vài đồng lương ít ỏi cũng đủ sống qua ngày.
Bầu không khí trên xe thực sự rất ngộp ngạt, Doãn Hạ lặng lẽ quan sát gương mặt của anh, ở góc nghiên vô tình để lộ mũi cao cương nghị là hút mắt.
"Phàm, anh đang để tâm đến chuyện lúc nãy sao? Hành động của em...làm anh giận."
Tống Dương Phàm, tay giữa chặt vô lăng di chuyển xe chạy thật chạm rãi, anh có chút mím môi nhưng cũng không hẳn là tức giận.
"Người trong tim em, rốt cuộc cũng chưa quên được! Nếu nói là không để tâm...thì chính là nói dối rồi."
Doãn Hạ, nghe được lời nói từng anh, trong lòng càng tăng thêm sự khó chịu, môi khẽ đọng có chút run.
"Em xin lỗi!"
Cô rung rẩy nói ra tiếng xin lỗi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-nhu-tinh-trong-anh/355503/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.