Lúc xuống xe, Tống Dương Phàm mặc kệ cô phản đối vẫn khăng khăng bế cô vào trong, quả nhiên thu hút được rất nhiều ánh mắt của mọi người xung quanh, bác sĩ, hộ lý hoặc cả bệnh nhận đều đăm đăm hướng ánh mắt về phía bọn họ. Doãn Hạ, xấu hổ đến mức chỉ muốn tìm cái lỗ chui xuống, nhưng người đàn ông đang bế cô xem ra nhất cử nhất động đều thư thái ung dung, một chút xấu hổ cũng không có.
"Sắp xếp cho cô ấy một bác sĩ tốt!"
Anh hạ giọng căn dặn, mọi người liền bắt đầu luống cuống chuẩn bị, anh đem cô đến phòng riêng biệc mới chịu đặt cô trên giường. Lúc bác sĩ tiến vào là một người phụ nữ trung niên, gương mặt luôn mang theo hoà khí, kiểm tra tỷ mỹ một lúc mới lên tiếng.
"Không sao? Chỉ là bong gân nhẹ, bôi thuốc chú ý hạn chế đi lại vài hôm sẽ sớm hồi phục!"
Doãn Hạ, trước sau vẫn nở nụ cười lễ độ.
"Vâng, cảm ơn!"
Bà liếc mắt về phía Tống Dương Phàm một chút, sau đó nhìn qua cô liền cười.
"Bà Tống, không cần khắch sáo...nếu không có việc gì, tôi xin được phép rời đi!"
Tống Dương Phàm, liền gật đầu.
"Ừ, bà cứ làm việc của bà!"
Lúc vị bác sĩ rời đi căn phòng chỉ còn lại cô và anh, Tống Dương Phàm mới ngồi xuống bên cạnh mắt đối mắt cùng cô, sự nhu tình khác thường trong đối mắt anh khiến tim cô đập mạnh liên hồi.
Đột nhiên khoé miệng anh hơi cong.
"Em đuổi việc Lệ Dung sao?"
Câu hỏi của anh đến bây giờ mới hỏi cô, Doãn Hạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-nhu-tinh-trong-anh/277587/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.