Sửa đi sửa lại, Cho đến khi màn đêm buông xuống, Doãn Hạ mới đem tất cả tài liệu liên kết với con số thống kê, mới hoàn thành xong bản báo cáo. Cô thở dài, tay khẽ đóng laptop lại hiện giờ trong công ty chắc hẳn cũng chỉ còn mỗi mình cô. Lúc không để ý cô định đi ra khỏi phòng, thì đèn đột nhiên bị tắt không gian trở nên tối đen như mực thậm chí dơ năm ngón tay lên cũng chẳng thấy cái gì, có lẽ là do sự cố gì đó nên mới ngắt điện như vậy. Tuy có chút hoảng loạn vì không tìm được phương hướng ra ngoài, nhưng cũng không đến mức sợ cho đến khi đột ngột đụng phải cái gì đó Doãn Hạ liền hét lớn.
"Á!"
Chân vì gấp gáp chạy mà va phải chân ghế khiến cô ngã trên nền gạch, cổ chân đau nhói khiến cô chảy cả nước mắt. Đột nhiên có thứ gì đó mền mền chạm vào người cô, Doãn Hạ bị doạ đến xanh mét cả mặt cô quơ tay loạn xạ mà hét to.
"Á...là ai, đừng đụng vào tôi!"
"Doãn Hạ, em sợ cái gì? Là tôi đây."
Lúc người nào đó lên tiếng cô mới nhận ra đó là giọng của Tống Dương Phàm, tay đang quơ loạn xạ cũng thu lại.
"A!"
Doãn Hạ, khẽ rên một tiếng cổ chân truyền đến cảm giác đau, lúc nãy rõ ràng đập vào chân ghế rát mạnh, có lẽ là bong gân rồi.
"Đau lắm sao?"
Tống Dương Phàm, ở trong bóng đêm cũng không nhìn thấy được phản ứng của cô, chỉ dựa vào cảm giác mà dò hỏi.
"Rất đau, chắc là bong gân rồi!"
Tống Dương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-nhu-tinh-trong-anh/277586/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.