Đúng là vợ chồng thì không thể suốt ngày mặt nặng mài nhẹ, ba năm qua cứ cãi nhau, lạnh nhạt, rồi lại cùng nhau làm hoà. Cảm giác này có lẽ những nhà khác cũng gặp phải, có khi mâu thuẫn còn hơn hẳn như thế. Cho nên Doãn Hạ cũng thừa hiểu bản thân cũng có chút phúc phần, mặc dù không được lòng cha mẹ chồng nhưng bù lại đổi được người chồng rất ôn nhu.
Những lời nói của đêm hôm đó vẫn còn quanh quẩn trong đầu cô, cảm xúc nhớ lại vẫn thật quyến luyến khó tả.
"Doãn Hạ, em biết thứ anh cần nhất chính là gì không?"
Anh điềm đạm hỏi cô, ánh mắt mong lung bị ánh trăng ngoài cửa sổ che khuất. Thấy cô nhìn anh như đợi anh nói tiếp, anh liền cuối đầu giọng điềm đạm mang theo sự nhu tình.
"Anh cần nhất...chính là trái tim của em toàn tâm toàn ý yêu anh! Anh không hận em vì chuyện em lợi dụng anh để thăng chức, hay lợi dụng anh để cha em được chửa bệnh...tiền đối với anh nó không quan trọng, thứ anh xem trọng nhất chính là tình cảm, anh chấp nhận dùng tiền đổi lấy tình yêu của em!"
Những lời nói của anh, khiến tim cô co thắt lại, môi khẽ có chút mím chặt.
"Em xin lỗi, trước giờ có còn tưởng anh luôn vì chuyện đó mà dằn vặt em...em còn nghĩ sẽ cùng anh ly hôn, là em không thấu tình đạt lý, là em không để tâm đến cảm xúc của anh!"
Giọng cô nhỏ dần, giống như một cô vợ bẽn lẻn vì làm sai đang nhận lỗi về mình. Anh vương tay kéo cô đem
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-nhu-tinh-trong-anh/277588/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.