Bốn, năm tháng không về khiến tôi phải nhắc thằng nhóc chuẩn bị trước khi vào, nó không những không chú ý mà còn cầm lấy chìa khóa rồi mở cửa luôn, một tiếng "xẹt" vang lên, cửa đập vào tường. Chỗ ra vào là nơi dễ tích bụi nhất, bụi bặm bay tứ tung cả một góc.
"Khụ khụ khụ!" Thằng nhóc bịt mũi.
Tôi nói: "Đáng lắm."
Ánh mắt ngây thơ vô tội của nó nhìn sang tôi.
Tôi dành hơn nửa tiếng đồng hồ để dọn sàn nhà cho sạch sẽ, nó theo sau lưng làm tôi thêm phiền còn vệ sĩ thì theo sau nó dọn đống lộn xộn. Nó cũng chẳng làm gì nhiều chỉ đứng đó nói chuyện với tôi, một chốc thì "Anh, giấy dán tường của anh đẹp thật", sau đó lại "Đây có phải hoa mà tụi mình thường hái lúc nhỏ không vậy?", Nhiều chuyện ghê, tôi nghĩ.
Dù đúng là tôi chuẩn bị mấy cái đó cho thằng nhóc thật … Nhưng đừng có hỏi hoài vậy chứ, cứ như tôi đặc biệt cố gắng làm cho nó ấy!
Khi vào phòng tôi thấy nó đang đứng trước mặt sau cửa, chớp mắt vài cái sau đó nở nụ cười rạng rỡ rồi quay đầu lại hỏi tôi: "Sao ở khoảng một mét sáu này có nhiều vạch đánh dấu vậy?" Không đợi tôi quay lại, thằng nhóc hỏi với vẻ lém lỉnh: "Có phải anh từ lâu đã không cao lên nữa không … Nếu không thì sao lại có bảng đo chiều cao?"
Mặt tôi nóng lên.
Mỗi lần nó báo chiều cao tôi đều sẽ gạch một gạch tương ứng, hai anh em xa nhau nhiều tháng, tôi chỉ có thể giả như nó đang đứng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-gan-ket-cua-tinh-than/1020945/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.