Cũng may cái tính tò mò của nhóc em tôi trỗi dậy muốn mua cái này muốn mua cái kia, lấy rất nhiều đồ ăn, khi không tự nhiên nhiều hơn một miệng ăn thì số nguyên liệu mua về không đủ mất.
Lúc ăn cơm tôi xỉa xói Lạc Chi, "Không cho ăn nhiều! Ăn nữa béo lên đó!"
Cô nàng trừng tôi, nói vặn lại: "Anh Ninh, anh nói vậy với con gái thì cứ ngồi mà gặm nhắm nỗi cô đơn đi!"
Tôi nói: "Với gương mặt này thì không."
Lúc múc cơm cho em trai tôi cố ý cho nhiều thêm, thằng nhóc cầm chén cơm nhìn tôi, như hồi trước thì chắc chắn nó sẽ oán thán rằng tôi đang nuôi heo nhưng lần này chỉ mỉm cười với Lạc Chi rồi đi ra ngoài.
Anh trai vệ sĩ thì rất im lặng, toàn bộ thời gian ngồi trên bàn cơm đều không nói gì, lấy tốc độ nhanh nhất ăn cơm rồi đứng dậy. Lạc Chi và tôi đã hơn nửa năm không gặp, ăn cũng không mấy chuyên tâm. Em trai cô ngồi bên cạnh lùa cơm, khi ăn xong rồi thì ợ một cái sau đó nhóc hình như đạp chân Lạc Chi dưới gầm bàn, nói: "Chị tới đây ăn hay tám chuyện vậy!"
Vẻ mặt Lạc Chi dữ tợn, "Chị phải đánh mày mới được!"
Tôi nhìn hai chị em họ véo nhau lại nói nhỏ bên tai em trai: "Thấy chưa, so với cổ thì anh mẫu mực hơn nhiều."
Em trai cũng gật đầu, khẳng định: "Em cũng là một đứa em mẫu mực."
Anh em tôi không biết xấu hổ mà cười thầm với nhau.
Sau khi ăn xong tôi liền đẩy Lạc Chi ra ngoài, mắng:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-gan-ket-cua-tinh-than/1020946/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.