Lưu Cương mặc quần áo chỉnh tề đứng chờ ở đó.
Mãi đến khi chiếc ô tô đỗ lại, cửa xe mở ra, anh mới thở phào nhẹ nhõm.
Thanh niên bước xuống, đứng thẳng người, thân thể như ngọc, ánh mắt đảo quanh, có một sự phong lưu uyển chuyển không nói ra lời. Thanh niên thấy anh, mặt mày hớn hở.
“Lưu Cương!”
“Tiếu Dục.”
Thanh niên bước vội tới, ôm anh một cái, vỗ vai. Sau khi tách ra thì nhìn anh, nghiêm túc nói: “Tôi rất nhớ cậu.”
Lưu Cương nói: “Đi du học về rồi ăn nói cũng cởi mở quá nhỉ?”
Thanh niên nói: “Nào có, từ trước đến nay tôi vẫn luôn như thế với cậu mà!”
Cất hành lý vào trong xe, sắp xếp xong xuôi, quản gia trẻ tuổi là Vương Cảnh vô cùng vui mừng khi đi đón thiếu gia về nước, bận trước bận sau.
Tiếu Dục nói: “Vương Cảnh, lần này về, cậu cũng nên tính chuyện lấy vợ đi.”
Vương Cảnh sững sờ: “Ơ? Thiếu gia, tôi vẫn chưa có ý định đấy đâu.”
“Tại sao?” Tiếu Dục hỏi, “Tuổi cậu cũng không còn nhỏ nữa, nên lập gia đình đi thôi.”
Vương Cảnh vò đầu, nói: “Tôi còn muốn cùng thiếu gia…”
Tiếu Dục đánh giá anh, nhếch khóe môi: “Lẽ nào cậu không lấy vợ là do thích đàn ông à?”
Vương Cảnh kinh hãi biến sắc: “Thiếu gia, tôi không có!”
Đây quả là điều kinh thế hãi tục, anh chỉ là một người hầu, sao chịu nổi cái tiếng này.
Đợi đến khi Vương Cảnh thất kinh bỏ chạy, Lưu Cương nói: “Cậu chọc anh ta.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-co-ngoai-y-muon/2503399/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.