Tối hôm đó, Tiếu Đằng gặp Dung Lục.
Dung Lục đứng ở cửa biệt thự, cũng không có ý định đi vào. Do ánh sáng yếu, thoạt nhìn cậu ta cô độc như một cái bóng.
Dung Lục nói: “Em tới xin lỗi thay cho Đàm Mật.”
“??”
“Nó nói chuyện thất lễ quá.”
Tiếu Đằng nghĩ chắc mấy lời mình nói truyền đến tai Dung Lục rồi.
Anh đáp: “Không sao.”
Dung Lục đột nhiên nói: “Tiếu Đằng. Anh chẳng thay đổi gì cả.”
Cảm giác đau đớn lại dâng lên.
Tiếu Đằng nói: “Đúng thế.”
Thanh niên đang muốn mở miệng, Tiếu Đằng đã lạnh lùng chặn lại: “Cho nên mời cậu về cho.”
Ngày trôi qua, sắp đến lúc phải về, bắt đầu cuộc sống thường nhật.
Tiếu Đằng đang nhắm mắt dưỡng thần trong phòng thì bị tiếng ồn dưới nhà làm cho kinh động.
Biệt thự có hai tầng, vô cùng rộng rãi, năm phòng ngủ năm phòng tắm thêm một cái phòng khách, quầy Spa, nhà bếp riêng, ban công ngắm cảnh không phải ba bước hai bước là đi hết. Anh mở mắt, nghe tiếng ồn ào, đi xuống lầu, nói chung là tốn không ít thời gian.
Anh nghe thấy con gái lớn Tiếu Phác chửi ầm lên: “Họ Dung kia, ông có thể đừng đến làm phiền ba tôi được không?”
“…”
“Nhà tôi ra ngoài du lịch để thư giãn. Cái từ “thư giãn” này ông có hiểu không? Có ông hai ngày quấy rầy ba lần thì ba tôi có thoải mái nổi không hả?”
Anh không nghe rõ câu trả lời của Dung Lục, Tiếu Phác vẫn rất cay cú, cao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-co-ngoai-y-muon/2503398/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.