Ngày hôm đó, Dung Lục dắt Dung Tư về từ sớm. Tiếu Đằng biết cậu ta sẽ không tới đây nữa.
Tâm trạng anh hôm nay rất tệ. Tuy anh chẳng nói gì, vẻ mặt vẫn thản nhiên vô cảm, nhưng những người quen anh đều cảm nhận được khí áp biến hóa, do đó tự khởi động chế độ an toàn, nỗ lực tránh né.
Dù vậy vẫn có kẻ không thức thời cho lắm.
Như cái tên đang đứng trước mặt anh bây giờ.
Tiếu Đằng cau mày nhìn thiếu niên, anh không biết Đàm Mật tới bằng cách nào, cũng không biết tại sao cậu ta lại tới.
Trong lương đình chỉ có hai người họ, thấp thoáng dưới bóng cây, vô cùng bí ẩn.
“Cậu có chuyện gì?”
Đàm Mật không trả lời, đánh giá anh từ trên xuống dưới.
Ánh mắt này rất không thân thiện, cứ như giấu cây châm, vừa như trào phúng vừa như xem thường, đâm đối phương banh xác.
Tiếu Đằng đã quá quen khi bị nhìn như thế này, anh chẳng cảm thấy gì.
Tiếu Đằng nhắc nhở: “Tôi sắp về giờ đây.”
Nghĩa bóng là, không có chuyện gì thì anh hạ lệnh trục khách.
Đàm Mật lên tiếng: “Quan hệ giữa chú với anh rể tôi là như thế nào?”
“…” Tiếu Đằng nói, “Liên quan tới cậu không?”
“Theo tôi đoán thì, trước đây chắc cũng có giao tình, nhưng là quá khứ rồi đúng không?”
Tiếu Đằng không mở miệng, giờ đến phiên anh đánh giá Đàm Mật.
Trông thiếu niên vô cùng xuất chúng, bằng này tuổi mà đã có thể nhìn thẳng vào anh, vóc người nhỉnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-co-ngoai-y-muon/2503397/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.