Ngày hôm sau, bọn họ chào đón vài vị khách không mời mà tới.
“Ngại quá, không báo trước.” Dung Lục cười, phong độ nhẹ nhàng, “Tư Tư cứ đòi đến chơi với các anh chị.”
Dung Tư rất đáng yêu, mắt to tóc mềm, tay chân ngắn ngủn béo ú, khi nói chuyện mềm thanh mềm khí làm người ta thương, hơn nữa còn thích cười. Dắt tới đâu là không khí vui vẻ đến đó.
Nó mặc một cái váy xuông, trông rất ngoan, đứng ở cửa gọi: “Anh chị ơi!”
Tiếu Phác rất tức giận với Dung Lục, không mềm không cứng đáp lại: “Không tiện rồi, giờ nhà tôi phải ra ngoài.”
Dung Lục cười đáng yêu: “Đi đâu vậy?”
Tiếu Tử nói: “Bọn cháu đến động Nam Loan!”
“Trùng hợp quá, nhà chú cũng định đến động Nam Loan.”
“…”
Đàm Mật cười: “Đúng đó, bọn anh đi du lịch, không sắp xếp lịch trình cụ thể đâu, có thể đi cùng mọi người cũng được.”
“…”
Tiếu Đằng lên tiếng: “Mà mang theo trẻ con thì không hợp lắm.”
Liễu Ngưng lập tức tiếp lời: “Tư Tư để em trông cho. Dù sao thì em cũng không được tham gia hoạt động mạnh, ở nhà chơi với bé luôn.”
Tiếu Ẩn cũng xung phong nhận việc: “Vậy con cũng ở nhà, mọi người cứ đi chơi vui vẻ đi.”
“…”
Đoàn người mỗi người một ý đi đến Nam Loan, nơi này là trung tâm hoạt động trên biển, môtơ chạy trên nước, dù cá chuồn để nhảy, ca nô chuối tiêu, đa dạng náo nhiệt.
Đám người xuống nước không bao gồm Tiếu Đằng, anh chỉ chịu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-co-ngoai-y-muon/2503396/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.