Giữa trưa, đến giờ dỗ Dung Tư bú sữa rồi đi ngủ, do có bạn nhỏ Dung Tư ở đây, người hai nhà có thể tự nhiên mà tạm biệt nhau, trước khi đi, Liễu Ngưng còn mời nhà Dung Lục: “Buổi tối bọn tôi mở tiệc thịt nướng đấy, rảnh nhớ qua nhá!”
Tiếu Phác cấu cô một cái, Liễu Ngưng nói: “Trông cậu Dung này đẹp trai mà, em vợ cũng đáng yêu, phụ nữ có thai cần phải bổ mắt.”
Thật sự không chút nào che giấu bản tính háo sắc.
Chạng vạng tối, bên bờ biển bắt đầu náo nhiệt, đều là khách ở quán, bàn ăn đã xếp xong, các đầu bếp bận bịu, trên vỉ nướng mùi thơm tràn ngập, là tôm cua cá vẫn còn tươi nguyên.
Đám con gái nhà họ Tiếu gặp lại Dung Lục đều thống nhất một vẻ lạnh nhạt, tận lực xa cách, Dung Lục rất rộng lượng, cũng không ngại, vừa chờ đầu bếp nướng tôm hùm vừa nói chuyện với Liễu Ngưng.
Liễu Ngưng có việc phải sang nơi khác, Dung Lục ngồi một mình ở đó, yên lặng dùng điện thoại.
Trước kia, mỗi lần con anh quấn lấy Dung Lục, anh đều thấy rất chướng mắt; bây giờ con anh chẳng lễ phép gì với Dung Lục, anh lại thấy không thoả đáng.
Tiếu Đằng chủ động đi qua, gợi chuyện: “Đang nói chuyện gì thế?”
Dung Lục cười: “Đang nghe Liễu Ngưng kể chuyện ân ái đấy.”
“…”
Liễu Ngưng biện minh: “Em chỉ thuật lại cuộc sống của em thôi!”
“Chị ấy còn chẳng thèm gọi tên luôn, cứ hơi tí là “chồng chị, chồng chị” làm em nổi cả da
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-co-ngoai-y-muon/2503395/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.