Kỳ nghỉ lần này quá dài, Dung Lục chết sống cũng không chịu cho anh động tay vào công việc, kỳ thật bác sĩ cũng đã dặn dò vô cùng cẩn thận về chuyện này.
Làm bệnh nhân thì cái gì cũng phải nghe bác sĩ, năng lực phản kháng và sự uy nghiêm của anh mất giá rồi.
Sáng nay, anh vừa nổi cáu phát hoả với bác sĩ, thế mà ông này cũng chẳng mảy may sợ hãi, ôi trời ơi, có Dung Lục làm chỗ dựa là như thế đấy.
Mà Dung Lục rất chính nghĩa nói: “Em cũng chỉ muốn tốt cho anh thôi. Công việc cũng không nên nóng lòng nhất thời. Vết thương của anh vừa khỏi, nếu không cố gắng nghỉ ngơi, để lại du chứng thì phải làm sao? Anh muốn còn trẻ mà đã phải chịu hậu quả rồi hả, hả, hả?”
Có phải chịu hậu quả hay không, Tiếu Đằng không biết, nhưng anh cảm thấy giờ mình lười nhác đến mức sắp thành đồ phế thải rồi, còn tiếp tục như vậy nữa thì sẽ biến thành ông già ngu ngốc mất.
Giữa lúc đang buồn bực ngán ngẩm và buồn ngủ, bỗng nhiên mắt tối sầm lại, một đôi tay che mắt anh.
“…”
“Đoán xem em là ai.”
Tiếu Đằng lạnh lùng nói: “Thần kinh à?!”
Dám làm như thế với anh, trên thế giới có thể tìm ra người thứ hai sao?
Dung Lục buông tay, cười híp mắt, ngồi xuống cạnh anh, săn sóc quạt quạt: “Trời nay đẹp lắm, muốn tắm nắng không?”
Tiếu Đằng cảm thấy đầu mình sắp mọc cây luôn rồi: “Không, về thôi.”
Dung Lục đẩy xe lăn, từ từ đi về phía trước. Tiếu Đằng cảm thấy thực ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-co-ngoai-y-muon/112412/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.