Tiếu Đằng dậy rất sớm, người đầu tiên mà anh nhìn thấy là Dung Lục, điều này làm anh rất hài lòng.
Nỗi vui sướng của nhân loại có thể đạt đến cảnh giới đó, anh cũng rất bất ngờ. Hoá ra đây là một thứ thâm ảo như vậy, trên đời cũng có lĩnh vực anh hoàn toàn không biết, cần phải học lại từ đầu.
Xét về mặt nào đó, với anh mà nói, Dung Lục luôn đem lại những điều tươi mới. Cậu ta mang cho anh rất nhiều thứ mới, nhiều đồ xa lạ. Tốt cũng được, hỏng cũng được, giống như mở ra cánh cửa bước vào một thế giới khác.
Bị anh làm ồn, mí mắt cậu trai hơi giật giật, sau đó mở ra, thoáng chút mơ hồ, rốt cục tìm được tâm điểm trên khuôn mặt anh, mỉm cười nói: “Chào buổi sáng.”
Tiếu Đằng trả lời: “Chào buổi sáng.”
Hai người nhìn nhau vài giây, thanh niên đột nhiên đỡ má, hỏi: “Tối hôm qua đó là khen thưởng sao?”
Tiếu Đằng cau mày: “Cái gì?”
Thanh niên lập tức cười: “Thôi, anh ngủ ngon không? Dậy sớm thế.”
Anh trả lời: “Vẫn được.”
Tiếu Đằng cẩn thận mặc áo sơ mi, sửa lại cúc tay áo, sau đó nói: “Hôm nay định đi đâu chơi?”
Dung Lục cười hô hố: “Chúng ta ăn sáng đã, sau đấy sẽ cho anh biết thế nào là lãng phí thời gian.”
Dung Lục chọn phòng ăn không có người, Tiếu Đằng rất hài lòng với sự yên tĩnh như thế. Cách cửa sổ thuỷ tinh quan sát thành phố, tất cả đều nằm dưới lòng bàn chân.
Hai người cùng ăn sáng, đối diện có người ngồi, cảm giác cực kỳ vi diệu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-co-ngoai-y-muon/112411/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.