Ngồi bè trúc một lúc không ngờ lại ngồi hơn ba mươi phút, việc này đối với người không chuyên nghiệp mà nói, thật sự thì khá là lao lực.
Lên bờ, Tiếu Đằng nhìn sắc mặt cậu, hỏi: “Cậu có mệt không?”
Dung Lục cười: “Anh ơi, anh đang quan tâm em à?”
“…”
Hai người vẫn cầm giày trên tay, đi chân đất, đứng trên bờ sông ướt nhẹp, bên người, vài đứa trẻ chạy quanh chơi đùa, phía Tây mặt trời lặn, ánh mặt trời tỏa ra bốn phía, bọn họ cứ đứng như vậy, nhìn mặt trời dần dần lặn xuống.
Dung Lục cùng anh sóng vai, hỏi: “Đẹp không?”
Tiếu Đằng ứng thanh: “Ừm.”
“Nào nào, chúng ta cùng chụp chung một tấm.”
“…”
Tiếu Đằng bỗng nhiên không kịp chuẩn bị liền bị cưỡng ép ôm vai, tách tách một tiếng.
Không chờ anh nổi giận, Dung Lục đã vui vẻ xem ảnh chụp của họ, nói: “Anh ơi, em dẫn anh đi ăn tối, là một nơi rất mới lạ nhé.”
Đi xe một đoạn đường vùng ven sông, có thể thấy không ít thuyền đánh cá sát bên bờ. Chỗ khúc quanh có một vài cái to lớn sang trọng, nhìn ra xa cũng có những cái nhỏ đơn sơ, giữa trời chiều, đèn thuyền chầm chậm phủ xuống mông lung chiếu sáng, dù không rực rỡ, cũng đủ sáng.
Tiếu Đằng tự mình lên một chiếc thuyền đánh cá đơn giản mà náo nhiệt, trên thuyền có rất nhiều loại cá để chọn, có nhiều loại anh không biết tên, toàn là đứng xem, nước vẫn là nước sông, cá ở trong nhảy nhót tưng bừng, rất tươi sống.
Tiếu Đằng tự mình chọn cá, Dung Lục dùng tiếng địa phương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-co-ngoai-y-muon/112410/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.