Hôm ấy Tiếu Đằng ngồi uống trà chơi cờ với một vị trưởng bối, đánh bậy đánh bạ một hồi, nhanh chóng thua liểng xiểng.
Đối phương nhận xét: “Khả năng đánh cờ của cháu chả tiến bộ gì cả.”
Tiếu Đằng không có gì để nói: “…”
Về mặt này anh cũng chẳng rảnh đi nghiên cứu, chỉ do học đòi văn vẻ, phối hợp với người cần phối hợp.
Ông Trương lại gọi anh: “Tiếu Đằng.”
“Dạ?”
Ông Trương bối phận rất cao, anh vẫn rất kính trọng.
“Cháu có nghĩ đến chuyện tái giá không?”
Tiếu Đằng sững sờ.
“Một mình nuôi con cũng lâu rồi. Trong nhà vẫn phải có bà chủ.”
“…” Nói như thế chứng tỏ đối phương đã chọn được người rồi.
Quả nhiên ông Trương lại nói tiếp: “Ông có đứa cháu ngoại, mặt nào cũng tốt, nếu cháu muốn thì đi gặp thử xem sao.”
“… Vâng. ”
Chạng vạng
Dung Lục ăn mặc ngọc thụ lâm phong tới tìm anh: “Anh ơi, tối đi ăn cơm đi, có nhà mới mở cửa hàng…”
Tiếu Đằng bận bịu vùi đầu vào văn kiện: “Buổi tối tôi có việc, hôm khác đi.”
“Ồ? Đêm nay có tiệc à?”
Tiếu Đằng cũng không ngẩng đầu lên: “Ừ.”
Dung Lục cười hì hì: “Có tiệc thì dắt em theo cũng được a ha ha.”
“Cậu không thể đi theo.”
Dung Lục tự nhiên ngồi xuống ghế đối diện, cầm lấy cốc trà: “Ớ? Tại sao, em rất được mọi người yêu thích, đi làm cái đồ trang sức cũng tốt nhá.”
Tiếu Đằng ngẩng đầu lên: “Tôi đi xem mắt.”
Dung Lục phun trà, ho sặc sụa.
Khó khăn lắm mới đỡ hơn chút, cậu ta cao giọng hỏi lại: “Xem mắt?!”
“Đúng.”
Thanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-co-ngoai-y-muon/112413/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.