“Hắn làm hết thảy cho căn cứ, đều là vì An Dương.”
Bởi vì An Dương trở về sớm, cho nên hai người cũng vào Càn Khôn giới tận hưởng thế giới hai người sớm hơn mấy ngày trước.
Hai người nằm ở trên bãi cỏ mềm mềm, nhìn mảnh trời xanh thẳm trong veo bên trong không gian, nhưng tâm tư cả hai đều không đặt trên phong cảnh mĩ lệ này, mà mặt trên nội dung cuộc nói chuyện vừa rồi.
An Dương nhíu chặt mày: “Chúng ta không cần phải quan tâm tới căn cứ X thị, bọn họ ở trong sa mạc rộng lớn, tang thi và biến dị thú đều rất ít, hoàn cảnh lại ác liệt, dị năng giả trong căn cứ căn bản không có đầy đủ thú đan và tinh hạch để tiến cấp. Mà chúng ta chỉ cần ở bên ngoài an tâm phát triển, chờ khi thực lực nơi này vượt qua bọn họ, rồi để người đi truyền tin mời bọn họ ra.”
Mộ Lê Thần nghĩ nghĩ, An Dương đưa ra phương pháp này mặc dù tốn thời gian, nhưng lại là biện pháp tốt nhất để đối phó X thị.
Dị năng giả trong căn cứ X thị ở trong sa mạc, tuy rằng không có tang thi cùng biến dị thú uy hiếp, nhưng đồng thời bọn họ cũng không có nhiều cơ hội tiến cấp, cứ thế mãi khẳng định sẽ bị B thị bỏ lại sau lưng, đến thời điểm để An Dương lấy thân phận thủ lĩnh của căn cứ mời bọn họ ra khỏi sa mạc, một lưới bắt hết không phải chỉ là giấc mộng nữa, mà là hiện thực.
Mộ Lê Thần cũng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-bao-thu-cua-tang-thi-hoang/3104048/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.