“Mộ Lê Thần thật sự không muốn khơi gợi lại hồi ức mười năm kiếp trước”
Mộ Lê Thần đã âm thầm xuống tay hỗ trợ đàn tang thi vài lần, nhưng mỗi khi sắp công phá được tường thành, luôn sẽ có một đạo kim quang chợt lóe lên, tường thành vốn dĩ lung lay sắp đổ liền trở nên chắc chắn lại.
Mộ Lê Thần sắc mặt bình tĩnh nhìn về phía chiến trường, không thèm nhúng tay vào, chỉ hạ lệnh cho tang thi công kích, không ngừng công kích.
Đạo kim quang có thể tu bổ tường thành kia Mộ Lê Thần rất quen thuộc, chính là năng lượng của Hậu Thổ chi tâm, tuy rằng không biết Lâm gia làm sao có thể lấy năng lượng trong Hậu Thổ chi tâm ra ứng dụng trong chuyện này. Nhưng năng lượng cũng phải có lúc phải dùng hết, tốc độ tu bổ vẫn chậm hơn tốc độ phá hoại, cứ như vậy căn cứ cũng sớm bị công phá.
Mộ Lê Thần không chút đau lòng điều thủ hạ của Hà Kỳ Tranh và đàn tang thi của mình tiến vào, bọn chúng đều không biết mệt mỏi, cũng không biết sợ hãi không biết lùi về sau, chỉ biết nghe theo mệnh lệnh của hai bậc vương giả trong lớp biến dị thú và tang thi, cuồn cuộn không ngừng đánh về phía tường thành.
Cho dù Lâm gia có loại mưu kế hay chiến thuật gì, đứng trước một đại quân cảm tử hết thảy đều là hổ giấy.
Thẳng đến khi bình minh lên, nơi đây chỉ còn là một mảnh hắc ám, căn cứ nội các nhân loại lại nghênh đón một tận thế chân chính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-bao-thu-cua-tang-thi-hoang/3104047/chuong-126.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.