Kim Lân nhíu mày một cái, vẫn không biết sống chết ôm lấy Tiêu Mộng, nhìn khuôn mặt tuấn tú âm trầm của Trần Tư Khải, khó hiểu cười nói: “Ha, cậu sao vậy Tư Khải? Vì sao lại bày ra vẻ mặt này?”
Lôi Bạc cũng nhíu mày, càng lúc càng cảm thấy hoảng sợ. Anh ta chậm rãi đứng lên kéo lấy cánh tay của Trần Tư Khải: “Tư Khải… làm sao…”
Bốp!
Trần Tư Khải hất mạnh tay Lôi Bạc, lực đạo to lớn khiến Lôi Bạc âm thầm líu lưỡi.
Nhìn lực đạo của Trần Tư Khải cũng biết lúc này anh tức giận không phải chuyện đùa!
Tiêu Mộng đã sợ đến mức hai chân mềm nhũn, khuôn mặt nhỏ nhắn méo xệch, cô rụt rụt cổ, rất muốn che giấu chính mình.
Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ? Nhìn gương mặt của tên Trần gấu xấu xa đó, nhất định là muốn đánh chết cô.
Không khí trong phòng hoàn toàn đông cứng.
Tất cả mọi người đều sợ hãi, bởi vì ánh mắt đột nhiên đáng sợ của Trần Tư Khải, kinh hãi đến mức động cũng không dám động, không dám thở mạnh.
Ánh mắt của Trần Tư Khải giống như lợi kiếm, lạnh như băng gần như có thể xuyên thấu qua Kim Lân.
Anh cắn chặt môi mỏng, đột nhiên vớt tay cầm lấy một bình rượu “Xoảng!” một cái ném mạnh xuống đất, rượu chảy tràn bốn phía, mảnh vỡ thủy tinh văng tung toé.
“A…” Tiêu Mộng bị động tác đột ngột của Trần Tư Khải dọa sợ đến mức hét lên một tiếng.
Tất cả mọi người đều run rẩy cả người.
Rắc! Tiếp theo, Trần Tư Khải đạp một cái lật bàn, đống đồ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-am-ap-cua-tong-giam-doc-ac-ma/1064607/chuong-237.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.