Băng gạc màu trắng chậm rãi thấm máu, màu đỏ càng thêm đậm hơn!
“A! Cánh tay của anh! Vết thương bị rách rồi sao? Chậm một chút chậm một chút…”
Tiêu Mộng vừa nhìn thấy máu đỏ tươi thì không nhịn được lập tức đau lòng. Xưa nay cô luôn là người nhẹ dạ, không chịu nổi khi nhìn thấy người khác chảy máu rơi lệ. Thấy người khác chảy máu, cô sẽ bị doạ hai chân mềm nhũn.
Tiêu Mộng cũng hút khí lạnh, cẩn thận đỡ lấy Kim Lân chậm rãi đứng lên.
Lôi Bạc cũng tiến tới đỡ Kim Lân, nhìn cánh tay rướm máu của anh ta lo lắng hỏi: “Sao rồi? Có muốn đi bệnh viện ngay bây giờ không?”
Kim Lân nhìn thoáng qua Tiêu Mộng, không muốn cô quá lo lắng nên lắc đầu, gương mặt trắng bệch nở nụ cười khổ: “Không có việc gì.”
Trần Tư Khải vẫn híp mắt, cắn răng trừng trừng Tiêu Mộng và Kim Lân.
“Tiêu, Mộng, em rất lo lắng cho cậu ta?”
Trần Tư Khải lạnh lùng chất vấn.
Mỗi từ mỗi chữ đều rất chậm rãi, cũng lạnh lẽo đến bức người!
Tiêu Mộng ngẩng mặt lên nhìn Trần Tư Khải đang phẫn nộ, lẩm bẩm nói: “Anh làm gì vậy? Đây không phải bạn tốt của anh sao? Sao anh lại đẩy ngã anh ấy? Trên cánh tay anh ấy có một vết rách rất dài, tại sao anh lại đối đãi với một bệnh nhân như thế? Thật là, nhìn thấy không? Đã bị anh làm cho chảy máu rồi!”
Trần Tư Khải trực tiếp cất cao âm thanh, giống như sư tử rống lên: “Tôi hỏi em, có đúng là em rất lo lắng cho cậu ta hay không?”
Bởi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-am-ap-cua-tong-giam-doc-ac-ma/1064608/chuong-238.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.