Lôi Bạc bị dọa giật mình, anh ta kinh ngạc nhìn biểu hiện khác thường của Trần Tư Khải, thấy bàn tay của Trần Tư Khải chảy máu, lại nhìn lên ánh mắt giết người của Trần Tư Khải một chút.
Ách… Tầm mắt của mọi người đều tập trung vào trên người của Trần Tư Khải.
Ngay cả Kim Lân cũng dừng động tác, liếm liếm môi xoay mặt lại, kinh ngạc nhìn Trần Tư Khải.
Hồng hộc hồng hộc… Trần Tư Khải gắt gao trừng mắt nhìn Tiêu Mộng trong lòng Kim Lân. Trước ngực phập phồng kịch liệt, hô hấp vừa lớn vừa gấp.
Mặc dù đầu ngón tay đang chảy máu tí tách nhưng anh cũng không phát hiện, nắm tay ở bên chân anh siết chặt.
Tiêu Mộng ảo não cực kỳ, vậy mà lại bị tên Kim Lân này cưỡng hôn ngay trước mặt nhiều người như thế. Mẹ nó, nếu không vì anh ta đã từng cứu mình, cánh tay còn đang bị thương, cô thật sự muốn cắn mạnh anh ta mấy cái.
Tiêu Mộng tức giận ngẩng đầu, vẻ mặt thẹn quá hóa giận trở nên ửng đỏ, vừa ngẩng lên đã nhìn thấy Trần Tư Khải thô bạo đằng đằng sát khí.
“Ôi!” Thân thể Tiêu Mộng run lẩy bẩy, con ngươi trợn tròn, không dám tin dụi dụi mắt.
Không phải chứ? Không phải cô đang nằm mơ đó chứ? Vì sao…vì sao cô lại nhìn thấy Trần Tư Khải ở chỗ này?
Má ơi! Cô sẽ không xui xẻo như vậy chứ.
Mồ hôi lạnh từ trên trán Tiêu Mộng chảy xuống tí tách.
Trong nháy mắt đó, trong đầu Trần Tư Khải xẹt qua vô số ý niệm.
Tiêu Mộng! Vậy mà lại là Tiêu Mộng!
Cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-am-ap-cua-tong-giam-doc-ac-ma/1064606/chuong-236.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.